i4Game.XTgem.Com

Sẻ Chia Cảm Xúc
Đong Đầy Niềm Vui


www.i4game.xtgem.com

Bottom

Xem:
hoa ấy giống em, luôn dõi theo mặt trời, muốn tiến tới gần hơn, nhưng lại sợ tổn thương một lần nữa…
- Vậy em có nghĩ tại sao mặt trời cứ ngày ngày đi qua phía trên những đóa hoa không?

Linh nín lặng, chưa bao giờ nó nghĩ đến điều đó. Phải rồi, vì sao mặt trời lại cứ đi ngang cây hoa, phải chăng mặt trời cũng ngóng nhìn cây hoa, ngày ngày muốn nhìn thấy cây hoa?

- Và em có khi nào nghĩ mặt trời cũng muốn xuống bên hoa không?

Mặt trời muốn xuống bên hoa, nhưng không thể. Vì sao? Vì những lỗi lầm đã đốt cháy khoảng cách giữa cây hoa và mặt trời, mặt trời cũng sợ làm tổn thương bông hoa bé nhỏ một lần nữa… Có khi nào có điều đó không?… Linh ngồi im trên chiếc xe lăn, thầy giáo đứng sau nó, hai người hai ý nghĩ, hướng về hai phía khác nhau. Gió đông cuốn theo hương hoa mặt trời…

***

Sau ngày đó không lâu, cô dần lấy lại được thị lực, chân cũng đã gần bình phục. Quãng ngày sống trong tăm tối không còn nữa, nhưng cô cần phải bắt đầu lại từ đầu, và cô quyết định chuyển chỗ ở để làm lại những gì đã mất. Chỉ một điều cô vẫn luôn tiếc nuối, là không được gặp mặt và cảm ơn người thầy giáo đã giúp cô rất nhiều, ngày cô nhìn lại được cũng là ngày thầy phải tiếp nhận một bệnh nhân khác tận trong Nam. Chiều hôm cô ra đi, trời cũng mưa, cơn mưa còn lại cuối cùng của mùa thu năm ấy…

Linh đưa mắt nhìn ra ngoài ô cửa kính xe ô tô, hai hàng cây bên đường như đang chạy lùi lại, đuổi theo những chiếc lá khô bị gió cuốn bay. Nó đã ở đây mười mấy năm, giờ phải ra đi, đến một nơi hoàn toàn xa lạ, bỗng có chút sợ hãi. Nó đang cố ghi nhớ những gì thân thuộc mà hàng ngày nó vẫn nhìn thấy, để khi rời xa rồi vẫn còn gì đó để nghĩ về. Mưa rơi thưa thớt mà nặng hạt, kéo theo cả cái lạnh chớm đông, từng hạt mưa vỡ òa trên ô cửa kính. Trong chiếc xe khách tiếng nhạc vẫn vang lên, chương trình âm nhạc hình như ngày càng được nhiều người xem, nhất là giới trẻ. Linh vẫn đăm chiêu nhìn ra ngoài. Mưa, nhạc và anh…"Người đau là anh mãi, niềm đau này nhận hết trong tim yếu mềm…", Linh thấy người con trai ấy, từ xa nó đã nhìn thấy hình bóng quen thuộc… "Mình anh cùng với gió, ôm chặt lại hết bao nhiêu kỉ niệm, theo ngàn cơn mưa biết anh đi về đâu…" Chiếc xe ngày càng tiến đến gần trạm đón khách hơn, và cậu ấy cũng ngày càng gần hơn. Linh thấy ánh mắt buồn nhìn xa xăm quen thuộc, thấy bông tai màu xanh ngọc bích ánh lên màu mưa… "Liệu có chắc em yêu quay về, cầm tay anh nghẹn ngào nói yêu, xin hãy yêu anh, bên anh được không? Người đâu biết nước mắt nghẹn ngào, bàn tay anh xóa hết kỉ niệm, mưa vẫn rơi nơi đây mình anh, cầm một bông hoa, nhớ em…" Là loài hoa đó, loài hoa tượng trưng cho sự chung thủy, tượng trưng cho sự ngóng đợi, loài hoa mặt trời… Anh đứng lặng yên, cầm cây hoa hướng dương, đứng nghiêng nghiêng theo chiều gió. Giọng hát đang ngân nga trên tivi. Chất giọng trầm trầm, còn ai khác ngoài anh? Vậy là anh đã thực hiện được ước mơ rồi… Còn Linh, Linh phải rời bỏ anh để tìm lại giấc mơ của mình mà chính anh đã từng xé nát…

Xe khách dừng, Linh vẫn ngồi im, nhìn thẳng vào mắt người con trai đã từng khiến tim nó đập loạn nhịp vì một nụ cười trong suốt. Hai ánh mắt buồn gặp nhau, không một lời nói. Xe chuyển bánh… Linh dần rời xa… Người con trai vẫn đứng đó lặng lẽ. Ngày hôm đó, cô đã quyết định dứt khoát quên hết quá khứ để rời bỏ khỏi nơi đây, rời xa anh. Cô biết, anh đã đứng đó chờ cô, cầm cây hoa mặt trời để xin được tha thứ. Nhưng cô không thể, anh là nỗi đau trong tim cô. Cái nhìn cuối cùng ấy dành cho anh, là cái nhìn vĩnh biệt...

***

Thời gian cứ lặng lẽ dần trôi, bốn mùa thu đã đi qua, cô cứ ngỡ tưởng sẽ không bao giờ còn được trông thấy nụ cười trong suốt của anh nữa, vậy mà giờ đây, bốn mắt nhìn nhau... Thời gian và không gian như đông cứng lại cùng những cảm xúc trong lòng. Anh đứng kia... Cô nơi đây... Cùng trên một con đường. Những hạt nắng mùa thu rớt trên tóc anh, dịu dàng vuốt nhẹ gò má ấy, làn môi ấy... Đã bao lâu rồi, anh như chẳng thay đổi, hay vì trong tim cô chưa một lần thôi nghĩ về anh? Cô nhớ anh rất nhiều, cô muốn nhìn thấy nụ cười trong suốt ngày xưa, muốn được nghe tiếng anh thì thầm hát, muốn, muốn lắm, muốn đến nỗi cổ họng nghẹn lại không thở nổi khi sau bao năm, anh đứng kia và nhìn cô... Vào giây phút này, cô phải làm sao, phải cười thật tươi lướt qua mặt anh, hay đưa ánh mắt u buồn nhìn vào đôi mắt sâu thẳm kia, hay rưng rưng lệ chạy đến và ôm chầm lấy anh? Trong lòng cô rối bời ngàn cảm xúc… Sau bốn năm, liệu vết thương khi xưa có còn không?…

Rồi cô bước đi, mắt đã không còn nhìn anh nữa… Cô lặng lẽ vụt qua... Có một sự thật cô biết, người thầy đã từng dạy phục hồi chức năng khi xưa cho cô chính là anh. Anh có thể nhại giọng, đóng giả làm bất cứ một ai, nhưng anh không thể khiến hơi ấm nơi anh đổi thay, hơi ấm thân quen ấy, cô làm sao quên. Nhưng cô sợ khi sự thật bị lộ ra, cô phải đối mặt với nỗi đau anh gây ra cho cô, thà cứ dối lòng rằng con người phía trước là một kẻ xa lạ chứ không phải là anh thì có lẽ cô sẽ thấy nhẹ lòng hơn. Chắc chỉ tại vì thấy có lỗi với cô nên anh mới ở lại bên cô, mà cô thì không cần thứ tình cảm thương hại đó. Có lẽ cô và anh mãi mãi chỉ dừng lại ở những kẻ xa lạ đi ngang con đường của nhau.

Giờ cô mới hiểu yêu là gì, chỉ một chữ thôi. Yêu là đau...

Anh nhìn cô lặng lẽ bước qua, bỗng muốn níu tay cô lại mà trong lòng lại sợ cô sẽ vùng khỏi tay anh như bốn năm về trước, để rồi lại làm cô tổn thương lần thứ hai. Làn hương trên tóc cô vẫn còn vương vấn lại nơi đây, như ngày xưa... Anh quen cô hoàn toàn không phải tình cờ, là một đứa bạn đã giới thiệu cô với anh và có ý muốn anh đến bên cô để quên đi lời tỏ tình đầu đời bị từ chối. Mối tình ấy là Mai, đúng, Mai mới là người đầu tiên anh thích, cho đến lúc gặp cô, anh vẫn còn thích Mai nhiều lắm. Kế hoạch làm quen với cô được bày ra vụng về, anh sẽ cố ý ngồi nhầm chỗ của cô vào buổi học lò cuối cùng của tháng, rồi ngay buổi sau sẽ mua hai vé để cô bị mất chỗ, đến lúc đó anh sẽ mở lời với cô. Kế hoạch diễn ra thật hoàn hảo, anh nhanh chóng lấy được niềm tin nơi cô, và cũng chẳng biết từ khi nào, ngồi bên cô, trong lòng anh thấy thật nhẹ nhàng, anh có thể thoải mái cười đùa, thoải mái thì thầm hát cho cô nghe, anh thích mùi hương vương trên tóc cô, thích nụ cười tươi lộ ra hai chiếc răng thỏ của cô. Tình cảm dành cho cô cứ lớn dần lên, nhưng dường như chưa thể nào lấp đi hình ảnh của Mai trong tim anh. Chính vì thế mà ngay khi biết tin Mai sẽ đến lò học, anh đã đề nghị đổi vé của Mai cho cô. Có lẽ đó là sai lầm đầu tiên của anh, anh đã không biết những ánh mắt buồn của cô nhìn anh, cứ vô tình cười đùa với Mai dù biết Mai sẽ chẳng bao giờ thích mình.

Sai lầm thứ hai là món quà sinh nhật anh tặng cô, anh cứ ngỡ cô sẽ không thể nào biết được đó là món quà anh bị Mai từ chối, vậy mà tối hôm đó, cô đã ném thẳng sợi dây chuyền vào anh. Đó đúng là món quà đã được tặng rồi, nhưng anh không cách nào kiếm được món quà khác thật đặc biệt dành cho cô, vì chiếc dây chuyền mặt hoa hướng dương ấy là duy nhất trên đời này, mà cô thì rất thích hoa mặt trời. Anh đã không nghĩ đến cảm giác của cô khi biết sự thật. Sai lầm thứ ba của anh là chỉ nhìn nhận sự việc khi đứng bên cạnh Mai, còn với cô, anh chưa từng thông cảm. Chỉ cần nhìn cô giơ tay chuẩn bị tát Mai anh đã nổi giận, và mới chỉ biết cô đẩy ngã Mai mà không thèm xem nguyên nhân anh đã phũ phàng đẩy lại cô như hai kẻ xa lạ. Vào cái giây phút cô ném dây chuyền vào anh rồi vụt chạy đi, anh mới chợt nhận ra những sai lầm đó của mình, nhưng rồi cũng không kịp để sửa lỗi, cô đã bỏ lại anh, không chút tin tức. Anh muốn sửa chữa lỗi lầm, nhưng rồi lại bước vào lầm lỗi lần thứ tư, một lỗi lầm không thể nào được tha thứ. Anh đã quá ích kỉ, chỉ muốn giữ cô lại bên mình mà không hề biết cô cần có thời gian để quên đi những vết thương cũ anh gây nên cho cô. Anh vô tình chạm vào vết thương ấy, làm nỗi đau của cô một lần nữa thêm xót, khiến cô càng muốn rời xa anh, để rồi cuối cùng, tai nạn đó đã cướp đi ước mơ của cô…

Khi nhìn thấy cô nằm im trên nền đất ướt đẫm nước mưa, chìm trong vũng máu, anh mới hiểu hết cảm giác lo sợ cực độ là như thế nào, thà cứ là anh nằm đó còn hơn, thà anh chết đi còn hơn phải sống mà chịu cảm giác tội lỗi vì chính mình đã giết chết một nửa của đời mình. Ngồi trong phòng chờ bệnh viện, từng giây trôi qua là từng giây tiếng tim anh đập nghẹn ngào hối hận, lúc ấy anh mới biết mình đã yêu cô nhiều đền mức nào. Anh sợ một ngày không còn thấy cô trên đời này. Tận đến khi bác sĩ nói cô đã qua cơn nguy hiểm niềm hạnh phúc mới vỡ òa trong anh, anh vội vàng vào thăm cô, nhưng rồi lại càng thêm đau hơn khi nhìn thấy cô lúc đó. Anh đã đứng trước mặt cô thật lâu mà cô không hề hay biết, nhìn đôi mắt vô hồn cô thả vào khoảng không mà anh không thể kìm lại được dòng nước mắt trào ra. Giọt nước mắt lặng thầm ấy, rơi ngay trước mặt cô, mà cô đâu hay biết, là anh đã phá hủy tương lai của cô, là anh sai, anh sai thật nhiều rồi… Anh đã phải quỳ gối cả một ngày đêm trước cửa nhà cô để mong bố mẹ cô cho phép anh làm người hướng dẫn phục hồi chức năng cho cô, không phải để mong được tha thứ, mà chỉ mong ở bên cạnh cô những giờ phút cuối cùng. Khi mắt cô sáng lại, anh sẽ phải đi. Ở bên cô, nhìn từng cố gắng đầy đau đớn của cô, lúc ấy anh mới biết, cô sẽ mãi không bao giờ thuộc về anh, không phải cứ yêu nhau là sẽ đến được với nhau, vì đã có quá nhiều lỗi lầm chia cách. Anh cảm thấy đau, tận đáy lòng cảm thấy rất đau…

Anh đã viết một bài hát cho cô - “Anh muốn tin”, là niềm tin, niềm hi vọng một ngày nào đó anh được cô tha thứ và sẽ quay về bên anh. Bài hát ấy anh viết trong nước mắt. Ngày cô rời khỏi nơi đây mãi mãi, anh đã nuôi một tia hi vọng níu kéo cô ở lại, để rồi ngắt một cây hoa mặt trời đứng đợi cô. Cây hoa hướng dương ấy chính là cây hoa mà cô đã trồng trước đó, cây hoa còn lại duy nhất sau ngày mưa đầy nước mắt. Anh hi vọng khi nhìn thấy anh, thấy cây hoa đó cô sẽ suy nghĩ lại, nhưng kết quả, anh chỉ thấy ánh mắt buồn hững hờ của cô, có lẽ cô đã muốn quên anh, muốn đi thật xa rời bỏ anh mãi mãi… Anh không thể giữ cô lại được nữa…

Anh ngỡ tưởng sẽ chẳng bao giờ còn gặp lại cô, vậy mà hôm nay, cô đã đứng trước mặt anh, rồi lặng lẽ lướt qua anh. Anh thật sự muốn níu lấy cô, nhưng lại sợ làm cô tổn thương, như mặt trời sợ sẽ thiêu cháy bông hoa bé nhỏ. Anh không muốn tình yêu bước qua như vậy, nhưng chẳng thể nào… Vì, yêu là đau…

Hai con người đó đã đi ngang cuộc đời nhau, để lại cho nhau nhiều nụ cười những cũng thật lắm đắng cay. Ai mà biết được, đâu phải yêu là đến được với nhau. Yêu, là phải biết trước đớn đau…

Cô dừng bước, chầm chậm quay gót. Bóng anh lẫn vào trong dòng người đằng xa, nhưng thứ ánh sáng mà anh tỏa ra vần còn đó, bập bềnh trôi. Cô bước theo. Chợt nhận ra rằng, cây hoa mặt trời thà bị thiêu cháy đến chết để hưởng hạnh phúc bên cạnh mặt trời, còn hơn sống cuộc đời héo mòn không ánh nắng......
Tags: Yêu, thương, mong, manh,Teen, Story, Yêu thương mong manh
Tải full bộ clip nóng (chỉ 500đ)
Soạn: DL H7218 gửi 8009 [Tải ngay]
Top Xem Thêm
Xây dựng bởi SunThien.Com
Phiên Bản Thử Nghiệm
i4Game © XTgem
U-ON
Load: 0.000096s
XtGem Forum catalog