i4Game.XTgem.Com
Sẻ Chia Cảm Xúc
Đong Đầy Niềm Vui
www.i4game.xtgem.com
Trang chủ > Teen Story >
Yêu thương mong manh
Xem:
sợi dây chuyền đó. Cho đến khi, sự thật phũ phàng hiện ra trước mắt cô…
***
Linh đến lò từ khá sớm, mới chỉ lác đác vài đứa, bàn nó ba đứa đã ngồi rồi, có Mai. Nó đi thẳng tới chỗ, bỏ cặp lên mặt bàn rồi ngồi xuống, thỉnh thoảng lại mủm mỉm cười sau khi chạm nhẹ lên chiếc dây chuyền giấu trong cổ áo. Nó tự hỏi không biết hắn sẽ nói gì khi biết nó trân trọng món quà hắn tặng nó đến thế nào. Vừa lục cặp lấy sách vở, bỗng nó nghe được câu chuyện của mấy đứa cùng bàn mà nhân vật chính là Mai.
- Này, mày đừng nói mày từ chối, lại còn trả lại hộp quà người ta vừa mới tặng đấy nhé!
- Ừ, tao trả, đã không thích thì nhận quà làm gì! – Giọng Mai nghe có vẻ ngậm ngùi, nhưng chẳng hiểu sao Linh chỉ thấy toàn vẻ tự đắc, như thể Mai đang khoe với hai cô bạn kia là mình có nhiều người tán lắm không bằng.
- Thế mày có tò mò hộp quà đựng cái gì không? – Một cô bạn khác hỏi Mai.
- Chả biết, nghe bọn con trai thì thầm với nhau thì hình như là dây chuyền bằng bạc thì phải.
Linh chợt thấy trong lòng nhói lên cảm giác lo sợ, nó tự nhủ, dây chuyền bạc thì thiếu gì…
- Uổng nhỉ, bạc cơ đấy! Chắc phải đẹp lắm! – Cô bạn nào đó chợt thở dài nuối tiếc.
- Mặt dây chuyền hình như là hoa hướng dương. Tao cũng chả để ý, dù sao tao cũng đâu có nhận lời thích cậu ấy.
Hơi thở dồn dập trong lồng ngực Linh, nó đã cố gắng nghĩ đó chỉ là trùng hợp, nhưng càng lúc trong lòng càng nóng ran lên. Nó chạm vào mặt dây chuyền trên cổ, nắm lấy thật chặt. Thật sự nó không muốn tin câu chuyện tầm phào kia chút nào…
- Này, thế có phải cậu bạn ngồi cạnh mày đấy hả?
- Ừ, nhưng chuyện lâu rồi, giờ tao với cậu ấy vẫn là bạn tốt, nghe nói cậu ấy cũng đang tán sắp đổ ai đó rồi. Hôm nọ còn hỏi tao tặng quà sinh nhật thì nên tặng gì cơ mà…
Linh cảm thấy mình như đang trôi dần vào khoảng không nào đó vô tận, không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì, không cảm nhận thấy bất cứ gì xung quanh. Tay nó run run, gắng nắm thật chặt mặt dây chuyền, nhưng càng lúc ngọn lửa nào đó càng cháy hừng hực trong lòng nó, giục nó giựt tung chiếc dây bạc ra khỏi cổ. Nó muốn khóc…
"Cạch!", tiếng rơi khô khan của vật gì đó vang lên, rồi "Rắc…", có tiếng vỡ vụn. Linh quay lại nhìn, thấy cặp mắt kính của nó vỡ nát dưới đế giày của người ngồi bên cạnh - Mai. Có lẽ lúc giựt chiếc dây chuyền nó đã lỡ tay làm rơi. Nó nhìn trân trân vào cái kính, thở dồn từng hơi ngắn. Nó thấy tức, thấy ghét...
- Xin lỗi, xin lỗi, tớ không cố ý, xin…
Mai rối rít xin lỗi nó rồi vội vàng cúi xuống nhặt chiếc kính trơ gọng nhựa. Linh cầm cái gọng lên, ném thẳng vào tường trước sự sững sờ của Mai và hai cô bạn.
- Xin lỗi mà xong à? Làm hỏng đồ người khác mà nói được mỗi câu xin lỗi thôi à? - Linh gào lên, nó mất tự chủ, chẳng biết có phải thực sự mình đang tức giận vì chiếc kính không, hay vì sự căm ghét dành cho Mai vốn đã nén lại từ lâu nay được dịp bùng lên.
- Thì... thì mình…
- Còn nói cái gì nữa, đồ đểu cáng! - Linh chẳng biết nó đang nói gì nữa, chẳng biết cả lò đang ngoái lại nhìn nó và cũng chẳng biết tay mình đã giơ lên từ lúc nào. Nó tát Mai. Nhưng bàn tay chưa kịp chạm vào gương mặt bầu bĩnh của Mai đã bị cản lại:
- Cậu đang làm cái quái gì thế?
Là hắn, nét mặt giận dữ nhìn nó, tay nắm chặt lấy cổ tay nó rồi vung ra phũ phàng. Nó nhìn hắn, đôi mắt đỏ ửng, muốn khóc lắm rồi, nhưng vẫn phải cố ngăn lại. Tim chợt nhói khi nghĩ đến hắn, nghĩ đến món quà hắn tặng nó, cơn tức giận cũng dần hạ bớt, nó tìm lại mình trong nỗi đau, bàn tay nắm sợi dây chuyền cứ cố gắng nắm vào thật chặt, chặt, chặt nhất có thể.
- Cậu ấy đã xin lỗi rồi cơ mà, cậu cần gì phải làm quá nên như thế, nếu cậu thích mình mua trả cậu cả mười cái!
Môi nó run run, chẳng nói được lời nào. Vậy là nó sai, nó sai rồi à? Linh cúi mặt ngồi xuống, gắng nói hai chữ xin lỗi mà cơn nghẹn trong tim như cứ muốn vỡ òa. Nó sai thật rồi.
Buổi học hôm đó diễn ra với không khí thật nặng nề tại bàn 9 dãy C. Linh ngồi im, muốn tìm cảm giác yên lòng khi cặm cụi chép bài mà không thể, trong lòng nó nổi lên nhiều cảm giác lạ lùng, tức giận có, đau có, hối hận có. Nó sai, khi đặt tình yêu vào không đúng chỗ. Hết giờ, học sinh uể oải cố ùa ra thật nhanh khỏi cái lò chật chội gây lên tình trạng tắc nghẽn. Linh bước những bước nặng trịch, trôi theo dòng người, cứ để mặc sự xô đẩy. "Á!" Có người ngã chúi về phía trước, ngay bậc cầu thang gần cửa ra vào. Là Mai, còn người đẩy là nó, chính xác hơn là nó bị những người ở phía dưới đẩy lên, tình cờ Mai lại đi ngay phía trước nó. Nó thấy hắn quay lại, trợn trừng mắt nhìn nó, đẩy vai nó một cái thật mạnh. Nó sững sờ nhìn lại…
- Cậu quá đáng rồi đấy. Cậu đẩy cậu ấy như vậy có biết sẽ gây ra hậu quả gì không? Nhỡ cậu ấy đập đầu vào mấy bậc thang thì sao?
Nó chẳng biết đã nghe thêm được bao nhiêu nữa, chỉ biết mắt nhòa lệ, lệ chảy quanh mặt, tràn qua cả bờ môi. Nó cứ đứng lặng yên nhìn hắn, nghe hắn nói. Tay nó run, ném hết sức sợi dây chuyền vào hắn rồi chạy thật nhanh khỏi nơi đây. Nó cứ khóc, cứ chạy. Đêm thu, đẫm sương. Trăng lững lờ trên bầu trời lấp lánh vài vì sao. Có ai biết nụ hoa hướng dương đã bắt đầu hé nở?...
Đó là kí ức cay đắng nhất anh để lại trong cô, đến bây giờ cô cũng không nhớ rõ mình đã khóc bao lâu sau đó. Cô bỏ học ở lò, đổi sim điện thoại, cố gắng thoát khỏi quá khứ đắng cay. Cô ước mong thời gian có thể trôi thật nhanh để cô quên đi anh, quên đi tình cảm dành cho anh. Cho đến một ngày, khi những cây hoa hướng dương đã cao đến lưng hông, bông hoa nở to vàng óng, ngày ngày ngóng về nơi mặt trời cứ vô tình tỏa nắng trên cao…
Thời gian cứ trôi đi, nhẹ như gió qua, thu đã gần qua, buông khẽ thân mình theo chiếc lá vàng ngoài hiên. Linh vẫn đạp từng vòng xe chầm chậm trên con đường thưa người, gió nhẹ lùa qua cổ nó. Ốm rồi! Nhưng có những thói quen chẳng bỏ được. Khi có tâm trạng nó vẫn thích ăn kem, để cái lạnh làm đóng băng cảm xúc lại. Như thế có lẽ tốt hơn…
- Linh!
Linh guồng chân đạp nhanh hơn, nó không muốn về đến nhà thì kem chảy thành nước hết, lại sắp mưa nữa chứ.
- Đứng lại đã.
Phải nhanh hơn nữa, chạy khỏi cơn mưa rào bất chợt, gần cuối thu hay mưa kiểu ấy lắm. Và…chạy khỏi những cảm xúc đang muốn níu kéo nó trở về quá khứ… Gió lạnh thật đấy, nó lại không quàng khăn, cổ họng cứ nghẹn nghẹn, chỉ muốn ho…
- Khụ khụ…
Chiếc xe đạp của Linh chợt dừng khựng lại, cơn ho khiến nó không kịp chống chân, suýt nữa thì ngã, may mà có ai đó đã giữ nó lại.
- Một lần thôi được không?
Giọng nói trầm trầm ấy… Linh quay lại nhìn hắn, thấy bông tai màu xanh ngọc bích vẫn sáng ánh lên trong bầu trời ảm đạm như ngày nào. Hắn đã gầy đi rồi, đôi mắt cũng trũng sâu buồn hơn. Hắn bỗng cởi chiếc khăn ở cổ, quàng lên cổ nó, đó chính là cái khăn mà nó đã tặng hắn, cái khăn có dòng chữ xám M-TP nghiêng nghiêng nổi trên nền trắng.
- Cẩn thận lại ốm đấy. - Hơi ấm của hắn truyền đến nó, nhưng nó không muốn cảm nhận hơi ấm ấy nữa. Nó vùng tay khỏi hắn, bước đi, bỏ mặc cả chiếc xe nằm im trên nền đất, mấy cây kem ốc quế lăn lóc giữa đường.
- Dừng lại nghe tớ nói đã. Linh! - Hắn chạy theo nó, kéo tay áo nó, nhưng nó cứ đi. Gió đã bắt đầu thổi mạnh hơn, mây đen cũng theo gió chạy đến che kín bầu trời. Sắp mưa rồi.
- Tớ xin lỗi về chuyện hôm ở lò, chỉ tại thấy Mai bị như vậy tớ không kịp nghĩ gì nữa…
Linh vùng tay mạnh hơn, quay lại đối diện với hắn, cảm xúc nghẹn lại nơi cổ họng. Mưa rơi, lác đác vài hạt, rồi lớn dần, từng hạt mưa trượt trên tóc nó. Nước mắt theo từng câu nói hòa với mưa:
- Vì Mai phải không, tất cả là vì Mai phải không? Cậu đâu nghĩ gì cho tôi, cậu đâu để ý đến cảm xúc của tôi, đến quà sinh nhật cậu tặng tôi cũng là đồ thừa Mai không nhận cậu vứt lại cho tôi phải không? Đừng có cố tình làm những điều như thế. Tôi không muốn nhìn thấy cậu một lần nào nữa. Cút đi, đừng có đến gặp tôi nữa…
Linh gào từng tiếng nghẹn ngào trong màn nước mắt, trong màn mưa trắng xóa không gian. Nó thấy hắn sững sờ khi nghe đến sợi dây chuyền. Nó cứ ngỡ đã nguôi ngoai phần nào nhưng, gặp lại hắn nỗi đau và những cảm xúc vẫn trào về vẹn nguyên như ngày xưa. Nó bước tiếp về phía trước, mưa rơi xối xả đập vào cơ thể buốt rát, mưa rơi đập vào mắt cay cay. Nước mắt ấm mà nước mưa thật lạnh.
Hắn vẫn chạy theo Linh, nhưng không nói gì, hắn lấy cặp che mưa cho nó, một lần nữa Linh lại cảm nhận được hơi ấm ấy kề bên. Nhưng nó hất cặp của hắn ra, nó sợ… Cặp hắn ướt sũng nằm ngập trong nước mưa trên đường. Hắn vẫn đi theo nó, lần này hắn cởi chiếc áo trắng ra làm mái che cho nó. Nó lặng lẽ dừng lại, nhìn lên chiếc áo đó, rồi nhìn hắn, nhìn thân hình gầy gầy, nhìn gương mặt hắn đẫm nước mưa, nhìn mái tóc hắn ướt nhẹp. Nước mắt lại tuôn rơi. Tay hắn run run, cố giữ chiếc áo mỏng manh. Nó nhìn đôi mắt ấy lần cuối, đôi mắt buồn rười rượi đang nhìn nó ấy, rồi thật nhanh gạt chiếc áo đi. Nó vụt chạy, nhưng hắn bắt được tay nó, kéo vào lòng và ôm ghì lấy thật chặt. Hơi ấm trên người hắn tỏa vào người nó… Nó cố hết sức đẩy hắn thật mạnh…
Hình ảnh cuối cùng… Không hiểu sao, nó chỉ mong nhìn thấy nụ cười trong suốt ấy, lần cuối cùng….
"Kít!!!"
Âm thanh chói tai ấy thỉnh thoảng vẫn vang lên trong tâm trí cô, cả tiếng mưa rơi nện lộp độp trên mặt đường. Chiếc xe ô tô đó có lẽ là định mệnh đưa cô rời xa anh mãi mãi. Cô vẫn nhớ cảm giác nằm im trên mặt đường ướt lạnh, ngửi thấy mùi máu chảy lênh láng, nhìn thấy gương mặt hoảng loạn của anh vội chạy đến. Trước khi nhắm mắt cô đã ước được nhìn thấy nụ cười trong suốt của anh một lần nữa….
***
Linh từ từ mở mắt, khung cảnh xung quanh đen kịt, trời đã tối rồi à. Mùi thuốc sát trùng phảng phát khiến nó phải nhăn mũi khó chịu. Nó khẽ cựa quậy định ngồi dậy nhưng thấy toàn thân đau nhức, phải cố lắm nó mới ngồi tựa được vào thành giường. Ngồi một lúc, nó bắt đầu thấy bực bội vì bóng tối, không biết ai đã tắt hết đèn đi nữa. Cố nhích từng chút, nó đưa hai chân xuống đất, định đi tìm công tắc bật đèn, nhưng chỉ vừa dụng lực một chút thì cơn đau nhói đã ồ ạt kéo đến từ chân phải khiến nó quỵ gối gục ngã. Toàn thân đau nhức, nó khẽ kêu lên, không thể đứng dậy nữa. Có tiếng mở cửa, tiếng bước chận chạy đến chỗ nó.
- Linh! Con tỉnh dậy rồi hả con? - Tiếng mẹ nó run run, bà dìu tay nó đứng dậy. Linh thở ra nặng nhọc đáp lại mẹ:
- Vâng, con mới tỉnh. Bật đèn lên đi mẹ, ai tắt hết đi vậy?
- Linh… - Mẹ nghẹn tiếng gọi tên nó rồi bật khóc. Nó không hiểu:
- Sao vậy hả mẹ, có gì từ từ đã, bật đèn cho con nhìn một cái đi, chân con đau quá!
Mẹ vẫn khóc, không trả lời nó, càng khiến nó cảm thấy có gì đó không đúng.
- Mẹ, đừng làm con sợ nữa.
Mẹ nó đã cố gắng không khóc, bà từ từ đặt nó ngồi lên giường. Bà cầm tay nó, đặt lên cạnh giường.
- Con cảm nhận đi, có thấy gì không?
Linh nhăn trán không hiểu, nhưng rồi dần dần nó đã biết. Có hơi ấm mơn man trên tay nó, hơi ấm dịu nhẹ của nắng mùa thu... Trong khoảnh khắc, dường như mọi cảm giác của Linh đều biến mất, nó lọt tõm vào hố sâu thăm thẳm, màu đen trải dài vô tận. Nó mù rồi. Chứ không phải thì tại sao với nó bây giờ màu của nắng lại màu đen! Nó mù rồi, mù rồi…
Đến bây giờ cô vẫn nghĩ đó chỉ là một đêm kéo dài mà thôi, hay là một ngày có duy nhất một màu, khái niệm bị mù dường như xa xăm và dành cho ai đó chứ không phải là cô và không phải lúc đó. Cô đã bị ô tô đâm khi cố gắng tránh mặt anh, tai nạn khiến cô bị gãy chân phải và bị mù tạm thời. Bác sĩ nói do chấn động mạnh làm máu tụ chèn vào dây thần kinh thị giác khiến cô không thể nhìn thấy gì trong một thời gian, đợi đến khi máu tụ tan hết cô sẽ lại được thấy ánh sáng. Nhưng, “một thời gian” ấy là cho đến khi nào, năm ấy còn có kì thi đại học đang chờ cô phía trước, vậy mà… Cô đã phải từ bỏ ước mơ, tương lai sụp đổ cùng màn đen tưởng vô tận. Giờ nghĩ lại, không biết cô có vượt qua nổi cú sốc ấy không khi không có người thầy tập phục hồi chức năng bên cô. Thầy là một người ít nói, luôn dìu dắt cô, làm lòng cô yên bình trở lại…
- Thầy có thể dẫn em đến một nơi được không?
- Nơi nào?
- Đồi hoa mặt trời. Được không thầy?
- Đến khi em có thể bước được năm bước mà không cần dùng nạng thầy sẽ dẫn em đi.
- Thầy hứa rồi nhé!
- Ừ.
Đó là một lời hứa, là nghị lực giúp Linh vượt qua những đau đớn để tập đi. Trong bóng tối trùng trùng vây quanh, Linh phải cố hết sức để đặt từng bước chân xuống đất. Linh không thể biết phía trước có gì, không biết được trên đường nó đi có gì đó chắn ngang không, nhưng nó không bao giờ sợ hãi, vì nó biết, chỉ cần cố gắng bước thì sẽ có thầy đứng đó đợi nó. Thầy luôn đứng cạnh bên nó, chỉ dẫn từng bước cho nó, giúp nó quên đi những nỗi đau hằng đêm thường tìm về giày vò nó. Những đêm chìm trong tĩnh lặng, căn phòng trống vắng, chỉ mình Linh ngồi bó gối trên giường, đưa cặp mắt mù về nơi kí ức. Thu qua rồi, đông mới chớm sang, lạnh còn chưa rõ nhưng nắng thì đã không còn ấm như mùa thu nữa. Bóng tối không mang đến hình ảnh của hiện tại mà chỉ kéo quá khứ về gần Linh hơn. Mọi thứ về hắn vẫn còn in thật rõ trong tâm trí nó, đến nỗi chẳng cần tưởng tượng nó cũng thấy được nụ cười trong suốt của hắn. Những kỉ niệm đầy tiếng cười bên hắn trôi nhanh qua hằng đêm rồi cuối cùng đọng lại kí ức cay đắng. Có đôi lần Linh đã tự hỏi không biết hắn có bao giờ dành một góc nào đó trong tim cho nó không, chắc là có, vì thế nên hắn mới hát cho nó nghe, tặng quà sinh nhật cho nó, nhưng cũng có thể là chẳng hề có một chút, hắn vốn thích hát mà, quà sinh nhật cũng chỉ là cái lệ, chưa kể dây chuyền đó vốn từ đầu không phải dành cho nó. Và, từ sau tai nạn, hắn chưa một lần đến thăm nó…
Anh chưa một lần thực sự đến thăm cô, dù dối lòng thật nhiều nhưng trong tim cô luôn mong anh đến và hỏi cô chỉ một câu đơn giản: “Em vẫn khỏe chứ?”. Cô mong mỏi, con tim vẫn nghĩ về anh, như bông hoa hương dương luôn hướng về phía mặt trời. Những cây hướng dương cô trồng đã bị vùi dưới đất trong ngày mưa rơi hôm ấy rồi…
***
- Nào, cố lên Linh, em làm được mà, ba bước nữa thôi… cố lên!
Linh cắn chặt răng vì đau, hai chân nó muốn rủn ra, rời thành từng khúc, nhưng nó vẫn phải cố, sắp được rồi.
- Hai bước nữa… cố lên em… một bước nữa thôi…
Linh khuỵu vào vòng tay thầy khi bước đến bước cuối cùng, nó cười mà nước mắt ứa ra vì đau, môi tái nhợt cả đi:
- Ngày mai mình đi được không thầy?
- Ừ, ngày mai… - Giọng thầy nghèn nghẹn, trong thoáng chốc khi thầy dìu nó đứng dậy, một cảm giác sắc cạnh sượt qua tay nó…
Cô vẫn còn hay đến ngọn đồi đó, ngọn đồi tràn ngập một màu vàng óng của những bông hoa hướng dương, có thể ngửi thấy mùi thơm của hoa, hương thơm cuốn quanh người dịu nhẹ. Tại ngọn đồi ấy…
- Linh, vì sao em lại muốn đến đây?
- Vì em thích hoa hướng dương.
- Tại sao?
- Bông ...
***
Linh đến lò từ khá sớm, mới chỉ lác đác vài đứa, bàn nó ba đứa đã ngồi rồi, có Mai. Nó đi thẳng tới chỗ, bỏ cặp lên mặt bàn rồi ngồi xuống, thỉnh thoảng lại mủm mỉm cười sau khi chạm nhẹ lên chiếc dây chuyền giấu trong cổ áo. Nó tự hỏi không biết hắn sẽ nói gì khi biết nó trân trọng món quà hắn tặng nó đến thế nào. Vừa lục cặp lấy sách vở, bỗng nó nghe được câu chuyện của mấy đứa cùng bàn mà nhân vật chính là Mai.
- Này, mày đừng nói mày từ chối, lại còn trả lại hộp quà người ta vừa mới tặng đấy nhé!
- Ừ, tao trả, đã không thích thì nhận quà làm gì! – Giọng Mai nghe có vẻ ngậm ngùi, nhưng chẳng hiểu sao Linh chỉ thấy toàn vẻ tự đắc, như thể Mai đang khoe với hai cô bạn kia là mình có nhiều người tán lắm không bằng.
- Thế mày có tò mò hộp quà đựng cái gì không? – Một cô bạn khác hỏi Mai.
- Chả biết, nghe bọn con trai thì thầm với nhau thì hình như là dây chuyền bằng bạc thì phải.
Linh chợt thấy trong lòng nhói lên cảm giác lo sợ, nó tự nhủ, dây chuyền bạc thì thiếu gì…
- Uổng nhỉ, bạc cơ đấy! Chắc phải đẹp lắm! – Cô bạn nào đó chợt thở dài nuối tiếc.
- Mặt dây chuyền hình như là hoa hướng dương. Tao cũng chả để ý, dù sao tao cũng đâu có nhận lời thích cậu ấy.
Hơi thở dồn dập trong lồng ngực Linh, nó đã cố gắng nghĩ đó chỉ là trùng hợp, nhưng càng lúc trong lòng càng nóng ran lên. Nó chạm vào mặt dây chuyền trên cổ, nắm lấy thật chặt. Thật sự nó không muốn tin câu chuyện tầm phào kia chút nào…
- Này, thế có phải cậu bạn ngồi cạnh mày đấy hả?
- Ừ, nhưng chuyện lâu rồi, giờ tao với cậu ấy vẫn là bạn tốt, nghe nói cậu ấy cũng đang tán sắp đổ ai đó rồi. Hôm nọ còn hỏi tao tặng quà sinh nhật thì nên tặng gì cơ mà…
Linh cảm thấy mình như đang trôi dần vào khoảng không nào đó vô tận, không nhìn thấy gì, không nghe thấy gì, không cảm nhận thấy bất cứ gì xung quanh. Tay nó run run, gắng nắm thật chặt mặt dây chuyền, nhưng càng lúc ngọn lửa nào đó càng cháy hừng hực trong lòng nó, giục nó giựt tung chiếc dây bạc ra khỏi cổ. Nó muốn khóc…
"Cạch!", tiếng rơi khô khan của vật gì đó vang lên, rồi "Rắc…", có tiếng vỡ vụn. Linh quay lại nhìn, thấy cặp mắt kính của nó vỡ nát dưới đế giày của người ngồi bên cạnh - Mai. Có lẽ lúc giựt chiếc dây chuyền nó đã lỡ tay làm rơi. Nó nhìn trân trân vào cái kính, thở dồn từng hơi ngắn. Nó thấy tức, thấy ghét...
- Xin lỗi, xin lỗi, tớ không cố ý, xin…
Mai rối rít xin lỗi nó rồi vội vàng cúi xuống nhặt chiếc kính trơ gọng nhựa. Linh cầm cái gọng lên, ném thẳng vào tường trước sự sững sờ của Mai và hai cô bạn.
- Xin lỗi mà xong à? Làm hỏng đồ người khác mà nói được mỗi câu xin lỗi thôi à? - Linh gào lên, nó mất tự chủ, chẳng biết có phải thực sự mình đang tức giận vì chiếc kính không, hay vì sự căm ghét dành cho Mai vốn đã nén lại từ lâu nay được dịp bùng lên.
- Thì... thì mình…
- Còn nói cái gì nữa, đồ đểu cáng! - Linh chẳng biết nó đang nói gì nữa, chẳng biết cả lò đang ngoái lại nhìn nó và cũng chẳng biết tay mình đã giơ lên từ lúc nào. Nó tát Mai. Nhưng bàn tay chưa kịp chạm vào gương mặt bầu bĩnh của Mai đã bị cản lại:
- Cậu đang làm cái quái gì thế?
Là hắn, nét mặt giận dữ nhìn nó, tay nắm chặt lấy cổ tay nó rồi vung ra phũ phàng. Nó nhìn hắn, đôi mắt đỏ ửng, muốn khóc lắm rồi, nhưng vẫn phải cố ngăn lại. Tim chợt nhói khi nghĩ đến hắn, nghĩ đến món quà hắn tặng nó, cơn tức giận cũng dần hạ bớt, nó tìm lại mình trong nỗi đau, bàn tay nắm sợi dây chuyền cứ cố gắng nắm vào thật chặt, chặt, chặt nhất có thể.
- Cậu ấy đã xin lỗi rồi cơ mà, cậu cần gì phải làm quá nên như thế, nếu cậu thích mình mua trả cậu cả mười cái!
Môi nó run run, chẳng nói được lời nào. Vậy là nó sai, nó sai rồi à? Linh cúi mặt ngồi xuống, gắng nói hai chữ xin lỗi mà cơn nghẹn trong tim như cứ muốn vỡ òa. Nó sai thật rồi.
Buổi học hôm đó diễn ra với không khí thật nặng nề tại bàn 9 dãy C. Linh ngồi im, muốn tìm cảm giác yên lòng khi cặm cụi chép bài mà không thể, trong lòng nó nổi lên nhiều cảm giác lạ lùng, tức giận có, đau có, hối hận có. Nó sai, khi đặt tình yêu vào không đúng chỗ. Hết giờ, học sinh uể oải cố ùa ra thật nhanh khỏi cái lò chật chội gây lên tình trạng tắc nghẽn. Linh bước những bước nặng trịch, trôi theo dòng người, cứ để mặc sự xô đẩy. "Á!" Có người ngã chúi về phía trước, ngay bậc cầu thang gần cửa ra vào. Là Mai, còn người đẩy là nó, chính xác hơn là nó bị những người ở phía dưới đẩy lên, tình cờ Mai lại đi ngay phía trước nó. Nó thấy hắn quay lại, trợn trừng mắt nhìn nó, đẩy vai nó một cái thật mạnh. Nó sững sờ nhìn lại…
- Cậu quá đáng rồi đấy. Cậu đẩy cậu ấy như vậy có biết sẽ gây ra hậu quả gì không? Nhỡ cậu ấy đập đầu vào mấy bậc thang thì sao?
Nó chẳng biết đã nghe thêm được bao nhiêu nữa, chỉ biết mắt nhòa lệ, lệ chảy quanh mặt, tràn qua cả bờ môi. Nó cứ đứng lặng yên nhìn hắn, nghe hắn nói. Tay nó run, ném hết sức sợi dây chuyền vào hắn rồi chạy thật nhanh khỏi nơi đây. Nó cứ khóc, cứ chạy. Đêm thu, đẫm sương. Trăng lững lờ trên bầu trời lấp lánh vài vì sao. Có ai biết nụ hoa hướng dương đã bắt đầu hé nở?...
Đó là kí ức cay đắng nhất anh để lại trong cô, đến bây giờ cô cũng không nhớ rõ mình đã khóc bao lâu sau đó. Cô bỏ học ở lò, đổi sim điện thoại, cố gắng thoát khỏi quá khứ đắng cay. Cô ước mong thời gian có thể trôi thật nhanh để cô quên đi anh, quên đi tình cảm dành cho anh. Cho đến một ngày, khi những cây hoa hướng dương đã cao đến lưng hông, bông hoa nở to vàng óng, ngày ngày ngóng về nơi mặt trời cứ vô tình tỏa nắng trên cao…
Thời gian cứ trôi đi, nhẹ như gió qua, thu đã gần qua, buông khẽ thân mình theo chiếc lá vàng ngoài hiên. Linh vẫn đạp từng vòng xe chầm chậm trên con đường thưa người, gió nhẹ lùa qua cổ nó. Ốm rồi! Nhưng có những thói quen chẳng bỏ được. Khi có tâm trạng nó vẫn thích ăn kem, để cái lạnh làm đóng băng cảm xúc lại. Như thế có lẽ tốt hơn…
- Linh!
Linh guồng chân đạp nhanh hơn, nó không muốn về đến nhà thì kem chảy thành nước hết, lại sắp mưa nữa chứ.
- Đứng lại đã.
Phải nhanh hơn nữa, chạy khỏi cơn mưa rào bất chợt, gần cuối thu hay mưa kiểu ấy lắm. Và…chạy khỏi những cảm xúc đang muốn níu kéo nó trở về quá khứ… Gió lạnh thật đấy, nó lại không quàng khăn, cổ họng cứ nghẹn nghẹn, chỉ muốn ho…
- Khụ khụ…
Chiếc xe đạp của Linh chợt dừng khựng lại, cơn ho khiến nó không kịp chống chân, suýt nữa thì ngã, may mà có ai đó đã giữ nó lại.
- Một lần thôi được không?
Giọng nói trầm trầm ấy… Linh quay lại nhìn hắn, thấy bông tai màu xanh ngọc bích vẫn sáng ánh lên trong bầu trời ảm đạm như ngày nào. Hắn đã gầy đi rồi, đôi mắt cũng trũng sâu buồn hơn. Hắn bỗng cởi chiếc khăn ở cổ, quàng lên cổ nó, đó chính là cái khăn mà nó đã tặng hắn, cái khăn có dòng chữ xám M-TP nghiêng nghiêng nổi trên nền trắng.
- Cẩn thận lại ốm đấy. - Hơi ấm của hắn truyền đến nó, nhưng nó không muốn cảm nhận hơi ấm ấy nữa. Nó vùng tay khỏi hắn, bước đi, bỏ mặc cả chiếc xe nằm im trên nền đất, mấy cây kem ốc quế lăn lóc giữa đường.
- Dừng lại nghe tớ nói đã. Linh! - Hắn chạy theo nó, kéo tay áo nó, nhưng nó cứ đi. Gió đã bắt đầu thổi mạnh hơn, mây đen cũng theo gió chạy đến che kín bầu trời. Sắp mưa rồi.
- Tớ xin lỗi về chuyện hôm ở lò, chỉ tại thấy Mai bị như vậy tớ không kịp nghĩ gì nữa…
Linh vùng tay mạnh hơn, quay lại đối diện với hắn, cảm xúc nghẹn lại nơi cổ họng. Mưa rơi, lác đác vài hạt, rồi lớn dần, từng hạt mưa trượt trên tóc nó. Nước mắt theo từng câu nói hòa với mưa:
- Vì Mai phải không, tất cả là vì Mai phải không? Cậu đâu nghĩ gì cho tôi, cậu đâu để ý đến cảm xúc của tôi, đến quà sinh nhật cậu tặng tôi cũng là đồ thừa Mai không nhận cậu vứt lại cho tôi phải không? Đừng có cố tình làm những điều như thế. Tôi không muốn nhìn thấy cậu một lần nào nữa. Cút đi, đừng có đến gặp tôi nữa…
Linh gào từng tiếng nghẹn ngào trong màn nước mắt, trong màn mưa trắng xóa không gian. Nó thấy hắn sững sờ khi nghe đến sợi dây chuyền. Nó cứ ngỡ đã nguôi ngoai phần nào nhưng, gặp lại hắn nỗi đau và những cảm xúc vẫn trào về vẹn nguyên như ngày xưa. Nó bước tiếp về phía trước, mưa rơi xối xả đập vào cơ thể buốt rát, mưa rơi đập vào mắt cay cay. Nước mắt ấm mà nước mưa thật lạnh.
Hắn vẫn chạy theo Linh, nhưng không nói gì, hắn lấy cặp che mưa cho nó, một lần nữa Linh lại cảm nhận được hơi ấm ấy kề bên. Nhưng nó hất cặp của hắn ra, nó sợ… Cặp hắn ướt sũng nằm ngập trong nước mưa trên đường. Hắn vẫn đi theo nó, lần này hắn cởi chiếc áo trắng ra làm mái che cho nó. Nó lặng lẽ dừng lại, nhìn lên chiếc áo đó, rồi nhìn hắn, nhìn thân hình gầy gầy, nhìn gương mặt hắn đẫm nước mưa, nhìn mái tóc hắn ướt nhẹp. Nước mắt lại tuôn rơi. Tay hắn run run, cố giữ chiếc áo mỏng manh. Nó nhìn đôi mắt ấy lần cuối, đôi mắt buồn rười rượi đang nhìn nó ấy, rồi thật nhanh gạt chiếc áo đi. Nó vụt chạy, nhưng hắn bắt được tay nó, kéo vào lòng và ôm ghì lấy thật chặt. Hơi ấm trên người hắn tỏa vào người nó… Nó cố hết sức đẩy hắn thật mạnh…
Hình ảnh cuối cùng… Không hiểu sao, nó chỉ mong nhìn thấy nụ cười trong suốt ấy, lần cuối cùng….
"Kít!!!"
Âm thanh chói tai ấy thỉnh thoảng vẫn vang lên trong tâm trí cô, cả tiếng mưa rơi nện lộp độp trên mặt đường. Chiếc xe ô tô đó có lẽ là định mệnh đưa cô rời xa anh mãi mãi. Cô vẫn nhớ cảm giác nằm im trên mặt đường ướt lạnh, ngửi thấy mùi máu chảy lênh láng, nhìn thấy gương mặt hoảng loạn của anh vội chạy đến. Trước khi nhắm mắt cô đã ước được nhìn thấy nụ cười trong suốt của anh một lần nữa….
***
Linh từ từ mở mắt, khung cảnh xung quanh đen kịt, trời đã tối rồi à. Mùi thuốc sát trùng phảng phát khiến nó phải nhăn mũi khó chịu. Nó khẽ cựa quậy định ngồi dậy nhưng thấy toàn thân đau nhức, phải cố lắm nó mới ngồi tựa được vào thành giường. Ngồi một lúc, nó bắt đầu thấy bực bội vì bóng tối, không biết ai đã tắt hết đèn đi nữa. Cố nhích từng chút, nó đưa hai chân xuống đất, định đi tìm công tắc bật đèn, nhưng chỉ vừa dụng lực một chút thì cơn đau nhói đã ồ ạt kéo đến từ chân phải khiến nó quỵ gối gục ngã. Toàn thân đau nhức, nó khẽ kêu lên, không thể đứng dậy nữa. Có tiếng mở cửa, tiếng bước chận chạy đến chỗ nó.
- Linh! Con tỉnh dậy rồi hả con? - Tiếng mẹ nó run run, bà dìu tay nó đứng dậy. Linh thở ra nặng nhọc đáp lại mẹ:
- Vâng, con mới tỉnh. Bật đèn lên đi mẹ, ai tắt hết đi vậy?
- Linh… - Mẹ nghẹn tiếng gọi tên nó rồi bật khóc. Nó không hiểu:
- Sao vậy hả mẹ, có gì từ từ đã, bật đèn cho con nhìn một cái đi, chân con đau quá!
Mẹ vẫn khóc, không trả lời nó, càng khiến nó cảm thấy có gì đó không đúng.
- Mẹ, đừng làm con sợ nữa.
Mẹ nó đã cố gắng không khóc, bà từ từ đặt nó ngồi lên giường. Bà cầm tay nó, đặt lên cạnh giường.
- Con cảm nhận đi, có thấy gì không?
Linh nhăn trán không hiểu, nhưng rồi dần dần nó đã biết. Có hơi ấm mơn man trên tay nó, hơi ấm dịu nhẹ của nắng mùa thu... Trong khoảnh khắc, dường như mọi cảm giác của Linh đều biến mất, nó lọt tõm vào hố sâu thăm thẳm, màu đen trải dài vô tận. Nó mù rồi. Chứ không phải thì tại sao với nó bây giờ màu của nắng lại màu đen! Nó mù rồi, mù rồi…
Đến bây giờ cô vẫn nghĩ đó chỉ là một đêm kéo dài mà thôi, hay là một ngày có duy nhất một màu, khái niệm bị mù dường như xa xăm và dành cho ai đó chứ không phải là cô và không phải lúc đó. Cô đã bị ô tô đâm khi cố gắng tránh mặt anh, tai nạn khiến cô bị gãy chân phải và bị mù tạm thời. Bác sĩ nói do chấn động mạnh làm máu tụ chèn vào dây thần kinh thị giác khiến cô không thể nhìn thấy gì trong một thời gian, đợi đến khi máu tụ tan hết cô sẽ lại được thấy ánh sáng. Nhưng, “một thời gian” ấy là cho đến khi nào, năm ấy còn có kì thi đại học đang chờ cô phía trước, vậy mà… Cô đã phải từ bỏ ước mơ, tương lai sụp đổ cùng màn đen tưởng vô tận. Giờ nghĩ lại, không biết cô có vượt qua nổi cú sốc ấy không khi không có người thầy tập phục hồi chức năng bên cô. Thầy là một người ít nói, luôn dìu dắt cô, làm lòng cô yên bình trở lại…
- Thầy có thể dẫn em đến một nơi được không?
- Nơi nào?
- Đồi hoa mặt trời. Được không thầy?
- Đến khi em có thể bước được năm bước mà không cần dùng nạng thầy sẽ dẫn em đi.
- Thầy hứa rồi nhé!
- Ừ.
Đó là một lời hứa, là nghị lực giúp Linh vượt qua những đau đớn để tập đi. Trong bóng tối trùng trùng vây quanh, Linh phải cố hết sức để đặt từng bước chân xuống đất. Linh không thể biết phía trước có gì, không biết được trên đường nó đi có gì đó chắn ngang không, nhưng nó không bao giờ sợ hãi, vì nó biết, chỉ cần cố gắng bước thì sẽ có thầy đứng đó đợi nó. Thầy luôn đứng cạnh bên nó, chỉ dẫn từng bước cho nó, giúp nó quên đi những nỗi đau hằng đêm thường tìm về giày vò nó. Những đêm chìm trong tĩnh lặng, căn phòng trống vắng, chỉ mình Linh ngồi bó gối trên giường, đưa cặp mắt mù về nơi kí ức. Thu qua rồi, đông mới chớm sang, lạnh còn chưa rõ nhưng nắng thì đã không còn ấm như mùa thu nữa. Bóng tối không mang đến hình ảnh của hiện tại mà chỉ kéo quá khứ về gần Linh hơn. Mọi thứ về hắn vẫn còn in thật rõ trong tâm trí nó, đến nỗi chẳng cần tưởng tượng nó cũng thấy được nụ cười trong suốt của hắn. Những kỉ niệm đầy tiếng cười bên hắn trôi nhanh qua hằng đêm rồi cuối cùng đọng lại kí ức cay đắng. Có đôi lần Linh đã tự hỏi không biết hắn có bao giờ dành một góc nào đó trong tim cho nó không, chắc là có, vì thế nên hắn mới hát cho nó nghe, tặng quà sinh nhật cho nó, nhưng cũng có thể là chẳng hề có một chút, hắn vốn thích hát mà, quà sinh nhật cũng chỉ là cái lệ, chưa kể dây chuyền đó vốn từ đầu không phải dành cho nó. Và, từ sau tai nạn, hắn chưa một lần đến thăm nó…
Anh chưa một lần thực sự đến thăm cô, dù dối lòng thật nhiều nhưng trong tim cô luôn mong anh đến và hỏi cô chỉ một câu đơn giản: “Em vẫn khỏe chứ?”. Cô mong mỏi, con tim vẫn nghĩ về anh, như bông hoa hương dương luôn hướng về phía mặt trời. Những cây hướng dương cô trồng đã bị vùi dưới đất trong ngày mưa rơi hôm ấy rồi…
***
- Nào, cố lên Linh, em làm được mà, ba bước nữa thôi… cố lên!
Linh cắn chặt răng vì đau, hai chân nó muốn rủn ra, rời thành từng khúc, nhưng nó vẫn phải cố, sắp được rồi.
- Hai bước nữa… cố lên em… một bước nữa thôi…
Linh khuỵu vào vòng tay thầy khi bước đến bước cuối cùng, nó cười mà nước mắt ứa ra vì đau, môi tái nhợt cả đi:
- Ngày mai mình đi được không thầy?
- Ừ, ngày mai… - Giọng thầy nghèn nghẹn, trong thoáng chốc khi thầy dìu nó đứng dậy, một cảm giác sắc cạnh sượt qua tay nó…
Cô vẫn còn hay đến ngọn đồi đó, ngọn đồi tràn ngập một màu vàng óng của những bông hoa hướng dương, có thể ngửi thấy mùi thơm của hoa, hương thơm cuốn quanh người dịu nhẹ. Tại ngọn đồi ấy…
- Linh, vì sao em lại muốn đến đây?
- Vì em thích hoa hướng dương.
- Tại sao?
- Bông ...
Soạn: DL H7218 gửi 8009 [Tải ngay]
Xây dựng bởi SunThien.Com
Load: 0.001325s

