XtGem Forum catalog

i4Game.XTgem.Com

Sẻ Chia Cảm Xúc
Đong Đầy Niềm Vui


www.i4game.xtgem.com

Bottom

Xem: XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53521151
Visits Today: 113816
This Week: 1368951
This Month: 5515597

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

iây, Sapphire đưa đôi mắt đẹp nhìn một lượt qua đám đông, tiếng ồn im bặt. Đó là lần đầu tiên tôi tận mắt chứng kiến quyền lực của hai chị em.

- Chúng tớ nghe ba tớ nói trường mình sẽ chào đón một nhân vật đặc biệt, là con trai của nhà đầu tư mà tập đoàn Star sẽ hợp tác, nên ba tớ bảo chúng tớ nên đến chào. - Ruby nói tiếp.
- Chúng tớ đã chờ cậu ở lớp đặc biệt, nhưng thật bất ngờ khi cậu lại chọn lớp học này. - Sapphire bước lên tiếp lời.
- À, tôi cũng có nghe ba William kể một chút về hai cậu, các cô gái thông minh và xinh đẹp. - Nam Long đáp lại trước khi nở một nụ cười rạng rỡ.
- Tiện thể… - Sapphire tiến gần về phía Nam Long - Chắc cậu cũng có nghe về lớp đặc biệt? Đó là lớp học ba tớ đã mở ra ở trường này để đào tạo những thiên tài. Ba tớ có ý định mời cậu vào lớp học đó, đó mới là nơi phù hợp với bọn tớ và cả cậu nữa. Thật tiếc khi thấy một người như cậu phải học trong lớp này, tớ nghĩ…
- Xin lỗi… - Nam Long bất ngờ cắt lời của Ruby - Tớ nghĩ là tớ không phải là thiên tài gì cả và đây là chỗ phù hợp với tớ.

Câu trả lời của Nam Long khiến hai chị em đầy kiêu hãnh sững sờ trong vài giây.

- Cậu không hối hận về câu trả lời này chứ? - Sapphire đưa đôi mắt đen thu hút nhìn chằm chằm vào Nam Long. Cậu ta, không một chút do dự, mỉm cười đáp lại:
- Tất nhiên là không!

Chỉ trong một cái chớp mắt, tôi thấy sắc mặt của Ruby thay đổi, nhanh như cắt, Ruby bước lên trước chị gái của mình, đưa mắt nhìn Nam Long, đó là một cái nhìn đầy ma lực. Đáp lại cái nhìn thiếu thiện cảm đó, Nam Long thân thiện đáp:

- Tớ rất vui khi được gặp hai cậu.

Trong một thoáng, tôi thấy nụ cười trên khuôn mặt của Ruby. Sapphire cũng mỉm cười, hai lúm đồng tiền duyên dáng làm cậu ấy trông thật đáng yêu. Người ta nói, nụ cười của người có lúm đồng tiền được bảo hộ bởi thần vệ nữ, nhưng với tôi, khi Sapphire cười, cậu ấy thực sự đã là một nữ thần rồi.

- Khi về Mỹ, tớ sẽ kể cho bạn bè của tớ nghe về các cậu, beautiful girls!

Trước câu nói đáng yêu của Nam Long, cả hai chị em đều cười rất tươi, nụ cười tỏa ra những tia sáng lấp lánh như viên ngọc trong ánh nắng mai. Rồi ánh sáng ấy từ từ lướt qua đám đông, xa dần…

***

Buổi học hôm nay cuối cùng cũng kết thúc, tôi và Nam Long vào phòng tập nhạc cùng nhau. Đây là phòng học dành riêng cho lớp đặc biệt, nó thật sự là chỗ lý tưởng cho tôi khi cần một khoảng không yên tĩnh. Thứ nhất, vì đây là chỗ dành cho những “thiên tài” nên những học sinh bình thường ít ai dám đặt chân đến, tất nhiên là trừ đứa liều lĩnh như tôi. Thứ hai, lớp đặc biệt vốn rất ít người nên nếu nắm được lịch học thì có thể biến nơi đây thành thiên đường riêng của mình. Và thứ ba, một lần tình cờ vào năm ngoái, tôi đã biết được mật mã của khóa phòng này.

- Tớ chỉ tiết lộ cho mỗi cậu biết "thiên đường" của tớ thôi đấy nhé! - Tôi nói với Nam Long.
- Cám ơn cậu. - Nam Long cười tươi - Cậu tốt với tớ quá!
- Tớ chỉ thấy khó chịu khi nhìn thấy cậu bị mất gốc thôi, ở đây yên tĩnh, tớ có thể giải đáp mọi thắc mắc của cậu.
- Cậu thật “bao dung”, chỉ vì vậy mà cậu chỉ cho tớ thiên đường của cậu...
- Cậu dùng từ khó nghe quá! - Tôi nhăn mặt. - ... Thật ra, không chỉ vì lí do đó đâu… - Tôi ấp úng.
- Hả? - Nam Long cúi xuống sát mặt tôi, đôi mắt sâu của cậu ta mở to chờ đợi câu trả lời. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn một tên con trai ở khoảng cách gần như vậy, tôi không thể ngăn được trái tim mình ngừng đập rộn ràng.
- Cậu đang tính làm gì đấy? - Giọng nói của tôi đang run lên cùng một nhịp với thứ đang đập trong lồng ngực tôi.
- Tớ chờ câu trả lời của cậu.
- Ý tớ là... tại sao cậu lại đứng gần thế này?…
- Oh… oh… sorry. - Chợt nhận ra khoảng cách "bất thường", Nam Long thể hiện vẻ lúng túng không kém tôi. Cả tôi và Nam Long đều không nói gì trong vài phút sau đó. Trong lúc đang cố gắng ngăn cho con trái tim mình không nhảy ra khỏi lồng ngực, tôi tự hỏi: “Liệu Nam Long có đang như tôi không?”...

Trong phòng học nhạc hôm ấy, tôi đã giải đáp hết mọi thắc mắc về nghĩa của từ cho Nam Long. May mắn cho tôi là những từ này khá phổ biến nên đứa dốt Văn như tôi vẫn có thể hiểu được. Trong lúc giảng, tôi đã nói cho Nam Long nghe lí do thứ hai khiến tôi dẫn cậu ấy đến khoảng không gian bí mật của mình. Rằng tôi đã bị ấn tượng bởi câu trả lời của cậu ta trước lời mời vào lớp đặc biệt của hai chị em "thiên thần": “Tớ không nghĩ mình là thiên tài!” – tôi thích câu này. Nhưng thật sự, Nam Long đối với tôi là một thiên tài. Cậu ấy đã nói với tôi rằng cậu đã hoàn thành xong chương trình phổ thông từ năm ngoái và sẽ theo học ở một trường đại học danh tiếng của Mỹ vào năm sau. Năm nay, ba của cậu ta mở rộng đầu tư vào Việt Nam và Việt Nam là món quà mà ba mẹ dành cho cậu ta… Chúng tôi đã kể cho nhau nghe nhiều câu chuyện. Nam Long kể cho tôi nghe về mẹ của cậu - một người phụ nữ Việt Nam tuyệt đẹp, về chuyện tình của ba mẹ cậu, về việc mà cậu yêu Việt Nam như thế nào. Thật tuyệt vời khi nghe những câu chuyện đó từ một người gốc Việt. Và tôi tin rằng, ngay từ lúc đó, tôi đã cảm nhận được lí do thứ ba mà tôi đã chỉ cho Nam Long đến căn phòng này…
***

Nam Long cười thật tươi. Lần này thì nụ cười của cậu ta không mang lại cho tôi cảm giác “tê tê” như mọi lần nữa, dù rằng tim tôi vẫn "loạn nhịp"...

Buổi tối, tôi nằm mân mê cây kẹo mà Nam Long tặng. Đây là loại kẹo mà cậu ấy thích. Tôi nhẹ nhàng bóc lớp vỏ kẹo ra, ở bên trong là vị chocolate, ngọt và đắng. Tôi chìm ngập trong hương vị tuyệt vời đó, cảm giác thật lạ! Tôi có thể ngăn mình không nhìn về phía cậu ta, nhưng giờ đây, tôi không thể ngăn bản thân ngừng suy nghĩ về cậu ấy. Trống ngực tôi đang bắt đầu nổi loạn… Nhân chocolate mát ngọt đang tan dần trong miệng tôi, tôi nhắm mắt, chìm vào giấc mơ của chính mình…

- Chị đang nghĩ gì vậy? - Cô em gái Bảo My bất ngờ ghé sát vào tai tôi, tôi giật mình choàng tỉnh khỏi giấc mơ.
- Hờ… chị đâu có nghĩ gì đâu!
- Nói xạo, em còn thấy chị cười nữa! - Con bé chất vấn tôi.
- Nè, sao vô phòng chị mà không gõ cửa gì hết?
- Em biết hết, chị đừng hòng nói dối. - Bảo My ghé sát vào tôi, chu mỏ đáng yêu. - Chị đang có bạn trai chứ gì?
- Aaaaahhhhhh…. - Tôi đưa tay bịt miệng con bé lại. - Không được nói bậy nghen!
- Ư... ưm… - Con bé cố gắng thoát khỏi tôi. - Chị nói dối! Chỉ có những người thích nhau mới tặng chocolate cho nhau!

Con bé Bảo My này, mới có 5 tuổi, học mẫu giáo mà cái gì cũng biết, con nít bây giờ hư quá, tôi thầm nghĩ.

- Không phải, đừng có đoán mò, chị oánh cho bây giờ á! - Tôi vừa dọa dẫm, vừa cầm nhẹ lấy hai má của bé My, kéo ra.
- Nhưng em nói đúng mà.
- Không phải… cậu ta chỉ là bạn bình thường thôi.
- Rõ ràng là con trai. - Bảo My cười lém lỉnh.

Con bé này, quá lắm rồi, con nít con nôi mà nhiều chuyện quá đỗi, không thể nào “dịu dàng” nổi nữa, tôi dùng cặp mắt hắc ám lườm con bé:

- Nhóc con, muốn gì hả, con trai với con gái thì không thể làm bạn được sao? Muốn sún răng hả? - Tôi dọa dẫm. Chắc chắn là lúc đó trông tôi đáng sợ lắm, vậy mà con bé chẳng tỏ ra sợ tôi tí nào, có lẽ 5 năm chung sống với đứa như tôi đã luyện cho nó một tinh thần thép. Trước vẻ mặt đáng sợ của tôi, nó bình thản trả lời:
- Cho em nốt chỗ kẹo kia đi, em sẽ nghĩ chị và anh ấy chỉ là bạn bình thường.
- Thì ra chỉ là muốn ăn kẹo mà dám chọc giận chị… Con bé này được lắm. - Tôi bẹo má Bảo My lần nữa.
- Thế chị có cho không?
- Lấy đi, đồ con nít!

Tôi vừa dứt lời thì Bảo My đã vội vàng nhảy khỏi giường, vơ lấy cây kẹo:

- Chị lại bảo anh ấy mua cho là được chứ gì! - Con bé ranh mãnh đáp lại. Thiệt tình là tôi đỡ không nổi với tụi con nít bây giờ luôn, nhớ lại, lúc trước bằng tuổi nó, tôi “ngây thơ” biết bao nhiêu, còn nó, mới 5 tuổi đầu, vắt mũi chưa sạch mà dám “tống... kẹo” chị nó rồi.

***

“Message received.” Âm báo tin nhắn làm tôi giật mình, một số điện thoại lạ, tôi mở Inbox ra xem:

- Tớ là Nam Long nè, cậu đang làm gì đấy?

Là Nam Long. Tim tôi đập loạn lên, tay bấm liên hồi, trong mười mấy giây, tôi đã viết xong một trang tin nhắn:

- Tớ đang ở nhà, chuẩn bị học bài, làm sao cậu biết được số điện thoại của tớ?
- Tớ lên mail tìm trong danh sách lớp, này, tớ vừa biết được một chuyện rất thú vị!
- Chuyện gì?
- Tớ biết “tên thường gọi” của cậu rồi!
- “Tên thường gọi” của tớ là Thư chứ còn là gì nữa! Lãng xẹt!
- “Lãng xẹt” là gì vậy? Mà tớ không nói tên Thư, tớ muốn nói đến tên “khúc gỗ” kìa.

Ôi trời ạ! Tôi có cảm giác như mặt mình bị nung chín. “Giang hồ hiểm ác quá” chỉ trong vòng có hai ngày mà…

- “Khúc gỗ” ơi, “lãng xẹt” là gì vậy? - Tin nhắn của Nam Long làm tôi muốn nổi đóa. Lần đầu tiên tôi cảm thấy ghét cái biệt danh này. “Khúc gỗ” nghe chẳng nữ tính tí nào, tự nhiên tôi muốn mình trở nên xinh đẹp. Tôi nghĩ đến Ruby và Sapphire, tôi chỉ muốn xinh bằng một nửa họ thôi.
- Cậu ăn kẹo tớ tặng chưa? - Nam Long tiếp tục gửi tin nhắn cho tôi.

Tôi đọc tin nhắn mà tim đập loạn xạ, hí hửng bấm tin nhắn reply: "Tớ ăn rồi, rất ngon, tớ rất thích, cám…." Khoan! Tôi đặt điện thoại qua một bên. Tôi đang làm gì thế này, khó chịu với biệt danh “khúc gỗ”, thích kẹo, tim đập rộn ràng khi nhắn tin, muốn trở nên nữ tính... Tôi đặt tay lên ngực. Không lẽ mình bị... Nam Long thu hút thật rồi sao? Nhắm mắt, lắc đầu nguầy nguậy, tôi lấy mền, gối, thú bông đè lên điện thoại, phải làm nó biến mất khỏi tầm mắt tôi. “Không được quan tâm!” - Tôi tự nhắc nhở bản thân rồi ngồi vào bàn học. Mặc dù thế, tôi vẫn đếm được chính xác số tin nhắn được gửi đến sau đó…

- Sao cậu không trả lời?
- Tớ xin lỗi vì đã gọi cậu là “khúc gỗ” nhé!
- Có lẽ là cậu đang bận rồi.
- Chúc cậu ngủ ngon nhé!

Tôi đã đọc những tin nhắn sau đó của Nam Long vào trước lúc đi ngủ, một cảm giác thật lạ như vòng đôi tay vô hình ôm lấy tôi, ru tôi vào giấc mơ tuyệt đẹp…

***

Sáng sớm, trời trong vắt, nắng ban mai hòa cùng với gió làm đung đưa tà áo dài tha thướt mà tôi khoác lên người, những sợi tóc mềm mại vuốt ve khuôn mặt đem đến cho tôi một cảm giác dễ chịu. Tôi dang tay, hứng lấy vẻ tinh khôi của ngày mới, gió đang nâng cánh tay tôi lên. Tôi quay một vòng, rồi hai vòng, ba vòng… cảm giác như mình đang bay…

- Chị Thư! - Bảo My làm tôi giật mình suýt té. Mẹ kêu chị chở em đi học.
- Cái gì? Sao kì vậy? - Tôi hét lên theo quán tính. Chặng đường tiếp theo của tôi thật là gian khổ: áo dài, đạp xe, chở một... cục thịt phía sau. Bé My mới 5 tuổi mà nặng gần 30 cân, còn tôi, tuổi gấp 3 lần nó mà nặng hơn nó có mười mấy cân thôi. Nó ngồi sau cứ nhai kẹo nhóp nhép làm tôi thèm chảy nước miếng…

Trước trường bé My là một nhà sách nhỏ bán sách cho học sinh mẫu giáo như bé My. Không hiểu sao khi nhìn thấy nó, tôi lại nhớ đến Nam Long. Bây giờ là 6h30, vẫn còn sớm, tôi quyết định vào đó. Hàng ngàn quyển sách với nhiều màu sắc sặc sỡ đập vào mắt tôi làm cho tôi có một cảm giác thích thú. Tôi muốn mua cho Nam Long quyển sách truyện cổ tích Việt Nam. Tôi chọn quyển có hình vẽ ngộ nghĩnh và màu sắc lòe loẹt nhất. Đạp xe đến trường với quyển sách nằm yên trong giỏ, tôi cảm thấy vui vui vì một điều gì đó rất lạ…

- Cho cậu nè! - Tôi cẩn thận đưa quyển sách cho Nam Long ở dưới hộc bàn. Tôi không muốn ai biết là tôi mua sách cho cậu ta, xấu hổ chết đi được.
- Hey, cám ơn cậu! - Nam Long cười thật tươi. Lần này thì nụ cười của cậu ta không mang lại cho tôi cảm giác “tê tê” như mọi lần nữa, dù rằng tim tôi vẫn loạn nhịp, thậm chí là còn đập mạnh hơn những lần trước. Nhưng mà bây giờ còn kèm theo cả cảm giác... lạnh gáy nữa - hàng chục ánh mắt “hình viên đạn” đang dành cho tôi mà. Nam Long ơi là Nam Long...

Vài giây sau đó, mọi người trong lớp bắt đầu xì xào, có những tiếng “Ồ...” thật lớn. Là Ruby và Sapphire! Lần đầu tiên tôi được nhìn thấy hai chị em ở khoảng cách gần như thế này, tôi nhớ chắc chắn là mình đã nhìn cả hai không chớp mắt. Có lẽ vì thấy tôi tội nghiệp quá nên Sapphire đã nở nụ cười với tôi, nhưng Ruby thì có vẻ khó chịu hơn, cậu ta nhìn lướt qua tôi, nhíu mày trước khi dành ánh mắt trong veo biết nói cho Nam Long:

- Buổi party chào mừng năm học mới do lớp đặc biệt tổ chức vào tuần sau hân hạnh chào đón cậu!
- Thật à? Great! - Nam Long tỏ ra thích thú.

Xung quanh đã bắt đầu ồn ào hơn, họ bắt đầu bàn tán về buổi tiệc, về lớp học của những nhân tài, về Nam Long, Ruby và Sapphire.

- Nhưng chỉ có lớp của các cậu thôi sao? - Nam Long bỗng ngẩn người ra.
- Hội trường của trường không đủ lớn để chứa tất cả mọi người. - Ruby giải thích.
- Nếu vậy, tớ nghĩ tớ không nên có mặt ở đó thì hơn, tớ đâu thuộc lớp các cậu. - Nam Long nói.

Trong giây lát, tôi thấy chân mày của Ruby nhíu lại. Không hiểu sao, tôi cảm thấy Ruby có một cái gì đó thật lạ. Trong khi Ruby thể hiện thái độ không vui ra mặt thì Sapphire vẫn điềm tĩnh, cô nàng nhìn lướt qua tất cả mọi người, rồi bỗng chốc nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời:

- Tất nhiên mọi người có thể đến nếu đủ tự tin rằng mình sẽ không trở nên lạc lõng giữa những bộ cánh lộng lẫy. Thay vào đó, buổi party sẽ được tổ chức tại sảnh khách sạn của nhà chúng tớ. - Câu nói của Sapphire làm cả lớp trở nên nháo nhào. Đây là lần đầu tiên party mừng năm học mới hoan nghênh học sinh toàn trường, điều đó làm mọi người vô cùng phấn khích.

Liếc nhìn Ruby, Sapphire đá mắt tinh nghịch, Ruby đáp lại bằng ánh mắt biết cười rồi cũng với ánh mắt ấy, cậu ta ghé sát vào tai Nam Long:

- Tớ chắc rằng cậu đoán được vì sao bọn tớ lại mời toàn trường trong buổi party đặc biệt này. Hân hạnh được gặp cậu ở buổi tiệc.

Hành động của Ruby khiến mọi người đang chứng kiến ồ lên. Nam Long mặc dù lớn lên ở Mĩ, nhưng vẫn thể hiện một chút bối rối trong đôi mắt, có lẽ vì Ruby quá xinh đẹp. Khi nhìn Nam Long, Ruby và Sapphire đứng cạnh nhau, tôi có cảm tường như họ là những bức tượng trong thần thoại Hi Lạp, long lanh tuyệt đẹp, khiến tôi không thể rời mắt… Có lẽ Ruby thích Nam Long, tôi tin rằng không chỉ có mình tôi nghĩ như vậy, và sự thực nó đã trở thành chủ đề bàn tán của toàn trường: "Nếu là Ruby thì tớ không còn cơ hội rồi…" - một cô bạn mếu máo. "Đúng là không ai có thể so sánh được với hai chị em thiên thần đó" - một cô bạn khác cũng rầu rĩ không kém. Rồi mọi người lại nhao nhao: "Không biết Nam Long của tớ có thích Ruby không nữa, hôm qua tớ đã chuẩn bị kẹo tặng cho cậu ấy…", "Tớ không nghĩ là Nam Long thích Ruby đâu, lúc đầu cậu ta từ chối buổi party mà!"... Trong khi đó, Nam Long lúc này đang chăm chú đọc quyển truyện cổ tích lòe loẹt mà tôi tặng. Cậu ta tỏ ra rất thích nó, vừa xem vừa cười, vẻ mặt rạng rỡ đó làm tôi cảm thấy vui vui. Trong khoảnh khắc đó, tôi tin rằng mình đã mang đến cho cậu ta những nụ cười đó.

- Cậu thích quyển sách đó đến vậy à? - Băng Tâm, "cô bạn tặng kẹo" hỏi Nam Long. Nam Long vẫn đang dán mắt vào quyển truyện, cậu ta dường như không nghe thấy những gì Băng Tâm nói. Băng Tâm vẫn không bỏ cuộc, với nụ cười trên môi, cô ...
Tags: Khúc, nhạc, dành, riêng, cho, cậu,Teen, Story, Khúc nhạc dành riêng cho cậu
Tải full bộ clip nóng (chỉ 500đ)
Soạn: DL H7218 gửi 8009 [Tải ngay]
Top Xem Thêm
Xây dựng bởi SunThien.Com
Phiên Bản Thử Nghiệm
i4Game © XTgem
U-ON
Load: 0.000169s